Mẹ Ơi
Ca Sĩ - Tường Nguyên





"Hò ơi, bao năm lưu lạc xứ người, một mình vất vả, nuôi đàn con thơ, đêm ngày nắng sớm chiều mưa, lượm lon kiếm sống nuôi con nên người..."

Có bà mẹ già, đêm đêm về, lượm lon trên đường khuya.
Suốt cả đời mình, chắc chiu nuôi con nên người.
Đời nhiều khổ đau, cha ra đi khi con còn thơ ấu.
Sống nơi xứ người, trong cơ hàn, mẹ cố nuôi đàn con.

Có bà mẹ già, đêm đêm cầu bình an cho đàn con.
Suốt cả đời mình, không se sua, tranh đua với đời.
Đời mẹ là niềm vui, nhìn con thơ, tương lai đầy tươi sáng.
Con lớn khôn nên người, giờ thì mẹ đã khuất xa ngàn thu,

Mẹ ơi, giờ mẹ nơi đâu? Con nhớ lắm Mẹ ơi,
Đời Mẹ sớm hôm, lo đàn con, từng giấc ngủ êm đềm
Ngày ngày lượm lon, lúc gió mưa, không quản nhọc nhằn
Dù đời nhiều cay đắng, Mẹ vẫn vui vẫn cười với Con

Con nhớ lời mẹ dạy, nghèo cho sạch, rách mà cho thơm
Mai con nên người, đừng vội quên, ân nghĩa ân tình
Đời Mẹ là tình thương bao la, như biển trời lai láng.
Con kính yêu vô vàng, Mẹ là tất cả của đời Con.