(LÍNH đã có lúc được hiểu là tất cả quân nhân từ hàng Binh sĩ đến Sĩ quan cấp Tướng trong QLVNCH.)
.....................
Qua thất trân, tù đày, mất mát chia ly và chịu bao nhiêu điều cay đắng của người lính phài buông súng bất đắc dĩ, chưa lúc nào hình ảnh của người lính miền Nam hiển hách và sáng chói trong lòng dân tộc như ngày hôm nay, dù thời gian quá dài, tưởng chừng như đã làm lu mờ mọi vết tích, mọi câu chuyên, đôi khi tưởng như thần kỳ của một thời đã qua.
Những người chết, hình hài xuơng cốt đang bị bỏ quên trong hoang lạnh trong nghĩa trang, trên vùng núi đồi, sông rạch của quê hương, dưới những hầm chôn tập thể sau ngày thất trận, hay thất lạc trong trong những đất tù đày khổ nhục. Những người sống mang nỗi hận xót xa trọn đời, lưu lạc xứ người hay lạc loài, lạ lẫm trên quê hương. Những ai đã quên và những ai còn nhớ?
Tướng Douglas McArthur có nói "người lính không chết, người lính chỉ phai nhạt dần". Nhưng hôm nay chúng ta có bao nhiêu người lính đã nằm xuống, mà sao hình ảnh họ vẫn còn như hiễn hiện trước mắt. Trước mệnh nước, bao nhiêu tướng lãnh của chúng ta như người hạm trưởng phải là người phải rời con tàu cuối cùng, nên đã chọn cái chết để rửa mối nhục của kẻ mất thành.
Anh, người lính miền Nam, chúng tôi mang ơn và hảnh diện vì ANH.
(Quê nhà quê người- Huy Phuong)







-----------------------------