Những Đứa Con Vong Quốc - Phần 2 - Sài gòn niềm nhớ không tên & Căn gác lưu đày


Nước Mắt Cho Sài Gòn (Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên)

Tác giả: Nguyễn Đình Toàn


Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như giòng sông nước quẩn quanh buồn
như người đi cách mặt xa lòng
ta hỏi thầm em có nhớ không

Sài Gòn ơi! Đến những ngày ôi hè phố xôn xao
trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
nay còn gì đâu...

Ai đã xa nhớ hàng me già, thu công viên hoa vàng tượng đá
thôi hết rồi mộng ước xa xôi, theo giòng đời trôi...

Sài Gòn ơi! Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi
tay cầm tay nói nhỏ câu gì
Những quầy hoa quán nhạc đêm về
Còn rộn ràng giọng hát Khánh Ly

Sài Gòn ơi! Thôi hết rồi những ngày hát nhớ nhau
Nhớ Phạm Duy với tình ca sầu
mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu
Còn gì đâu

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
mất từng con phố đổi tên đường
khi hẹn nhau ta lạc lối tìm
ôi tình buồn như đã sống thêm

Sài Gòn ơi! Tôi mất người như người đã mất tôi
như trường xưa mất tuổi thiên thần
hy vọng xa hay mộng ước gần
Đã lìa tan

Trăng ơi trăng có còn chăng là
Sao ơi sao, sao mờ lệ nhớ

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như hàng cây lá đỏ trông tìm
Mắt trời trong cánh nhỏ chim hiền
Đã ngậm sầu ngang môi lắng im

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như mộ bia đá lạnh hương nguyền
Như trời sâu đã bỏ đất sầu.
Còn gì đâu...





Căn Gác Lưu Đày

Tác giả: Anh Bằng


Đêm trắng đêm
ta nằm trong căn gác lưu đày
một mình thôi
mồ hôi lạnh buốt đôi vai
ta gọi ta vực sâu đắng cay
ta gọi em nét mi xanh dài
nét môi son đầy
một lần rồi hết từ đây

Hôm thứ hai
ta vùi thân vào trong lam lũ
thứ ba nghe nhiều thêm
thứ tư qua thật nhanh
thứ năm ôi buồn tênh
thứ sáu đi
rồi thứ bảy về
chủ nhật nằm ôm gối chăn não nề

Còn gì đâu ngoài linh hồn rách tả tơi này
tình bỏ ta
như một sớm chim đi bỏ hàng cây
còn gì đâu ngoài mảnh đời trắng bàn tay này
mất hết rồi
không còn gì để mất nữa hôm nay

Đêm trắng đêm
ta nằm trên căn gác lưu đày
người bỏ ta
ngàn cơn giông bão chưa qua
xin thời gian vùi chôn xót xa
cũng đành thôi đớn đau lâu dài
xót xa cho đời
rồi cũng qua đi kiếp người